Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy

Nguyễn Đình Thi là một trong những tài năng văn học nghệ thuật của đất nước thế kỷ 20. Ông là một triết gia, một nhạc sĩ, một nhà thơ, một nhà văn, một nhà văn. Chính kịch…và hơn hết anh ấy là một nhà văn hóa vĩ đại. Ông trời dường như quá hào phóng với Ruan Tingshi, nhưng cũng như bao nghệ sĩ khác, trong lòng anh vẫn có những khoảng lặng sâu thẳm, như “…thềm nắng lá rơi đầy”.

Bạn Đang Xem: Nguyễn Đình Thi – “Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy” – Báo Khánh Hòa

Nhà văn Nguyễn Đình Thi được các nhà văn phỏng vấn tại trụ sở Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam, khi ông là chủ tịch hội. Có thể 7 năm trước, cuộc xô bồ văn chương của tôi, đã có nhiều ý kiến ​​trái chiều, trong đó có việc nhà văn bất bình với ông giám đốc Hội Nhà văn Việt Nam, nơi ông Nguyễn Đình Thi làm tổng thư ký, và ông đã làm phật lòng hơn 20 năm. Không giống như nhiều người lên tiếng hay giải thích, Ruan Dingshi lặng lẽ lui vào góc của mình để viết. Rồi mọi chuyện cũng qua nhanh, ai cũng nhận ra Nguyễn Đình chính là “hạt vàng” không thể phủ nhận, và quyết định kế nhiệm người anh Ju Hui làm Chủ tịch Liên đoàn Văn học Nghệ thuật Việt Nam của anh được mọi người ghi nhận. Nghệ sĩ quốc dân hào hứng.

Cũng như mọi người, tôi rất hâm mộ hình tượng tuấn tú của Nguyễn Đình thuở còn trẻ thuở mới lập quốc. Sau này, nhìn hình ảnh những ngôi sao đội mũ nồi những năm 1960, nhiều người làm văn nghệ thầm thở dài: “Ruan Dingshi hồi đó ở Chiến khu Việt Nam tự hào biết bao!”. Do đó có những tin đồn về sự hào hoa chưa từng thấy của anh ấy. Bây giờ đã ngoài 70 nhưng rất cẩn thận, nhẹ nhàng và chừng mực, ông khẽ lắc đầu khi tôi nhắc đến từ “kiêu”, và khi trả bản thảo ông không xóa đi mà chỉ nhấn mạnh ý đó. .. nên dừng lại! Tôi nghĩ có lẽ người nổi tiếng cũng hiểu sự nặng nề của hai từ đó. Nhà biên kịch Jin Lan đã nói rất thật: “Ai, nhưng anh ấy đã vượt qua kỳ thi, và tôi vẫn yêu phụ nữ. Anh ấy đẹp trai nhất trong cả nhóm!” Chúng ta sẽ hiểu tại sao phóng viên cánh tả và du kích người Pháp anh hùng Madeleine Rifford bị “sét đánh” khi gặp một chàng trai Việt Nam 27 tuổi ở trung tâm Berlin khi tham dự Đại hội Thanh niên Thế giới năm 1951. Đây là mối tình lãng mạn từng nổi tiếng khắp thiên hạ, được nhiều người nhắc đến.

Khi được hỏi về một số câu huyền diệu trong bài thơ “Tương” của tôi:

Xem Thêm: Mẫu kết bài Vợ chồng A Phủ? Gợi ý kết bài Vợ chồng A Phủ hay?

Trung tâm Hà Nội rét

Xem Thêm : Quan hệ tình dục là gì? Cách thức và tần suất sex theo từng lứa tuổi

Phố dài hơi lộn xộn

Người đi trước không ngoảnh lại

Sau thềm nắng lá rơi đầy

Nhà thơ ngẫm nghĩ một lúc rồi cho biết, tuy sinh ra ở Lào nhưng tuổi thơ của ông thực sự gắn liền với Hà Nội, bởi người gốc vẫn còn ở đây. Mấy câu thơ ấy là nỗi nhớ về vỉa hè Quảng Trung, hàng cây cơm nguội nhuộm lá vàng mỗi khi thu về, và một chút may mắn do con thuyền trên mặt hồ thổi vào buổi sớm. Chính vì bài thơ này mà ông bạn già kén cá chọn canh sớm nghe tiếng xuồng chạm hồ, đã từng thốt lên: “Hà Nội bây giờ hiếm có, nghe nói mình hơi hên!”. . Lá vàng trên vỉa hè Hà Nội vào thu hay chớm đông là có thật…chỉ Hà Nội thôi, không đâu có màu sắc và hình ảnh lung linh như vậy!

Xem Thêm: 3 cách chuyển ảnh thành tranh vẽ chì online cực đẹp, độc đáo

Khi tôi còn nhỏ, một túi lá sen ở đầu bài thơ ba câu của Ruan Tingshi thật kỳ diệu, kỳ lạ và hấp dẫn

Ánh sáng dịu mát và rực rỡ như những buổi sớm mai

Hương cốm mới mang theo gió thu

Xem Thêm : 12H Trưa Là Giờ Gì – Giờ Ngọ Là Từ Mấy Giờ Đến Mấy Giờ

Tôi nhớ mùa thu

Tóm tắt những gì nhà thơ định nói tiếp theo là rất hay, hiếm có bài thơ “chính trị” nào lãng mạn như thơ đồng quê, làm cho bài thơ bay bổng ngay từ dòng đầu tiên. . Lạ lùng hơn nữa là tác giả đã phải mất đến 6 năm để chỉnh sửa và hoàn thiện bài thơ này! Từ 1948 đến 1954.

Xem Thêm: [CẬP NHẬT] Báo giá gỗ Sồi Nga 2022 theo Mét khối mới nhất

Nói về hai bài hát của mình, Ruan Dingshi lại hào hứng khi được hỏi về phiên bản chống phát xít là một “thử thách” với các cao nhân trước cuộc khởi nghĩa. văn cao sở hữu khả năng quân sự tiên tiến và nguyễn đình thi đã đánh bại phát xít Rồi bài hát trở thành quốc ca, và bài hát trở thành quốc ca của Đài Tiếng nói Việt Nam, vang dội khắp nơi. Đặc biệt người Hà Nội có rất nhiều chuyện, Ruan Dingshi kể rằng khi anh theo lính “Vượt Khu 1”, anh bị đổi thành Trung đoàn Thủ đô và rút về Mặt trận phía Tây vào mùa đông năm 1946. Hà Đông, anh dừng lại trước ngôi nhà anh chuẩn bị sơ tán, trong phòng có chiếc đàn piano. Nhìn Hà Nội rực lửa bất giác vang lên trong tiềm thức: “Đây Kiến Hồ, Hồng Hà, Hồ Tây…” Những nơi quen thuộc bao năm nay ngày càng xa…càng xa lạ, mặc dù họ biết một ít kiến ​​thức về nhạc lý, nhưng họ vẫn chưa nghe nói về nó. Anh ấy chưa bao giờ chơi piano, nhưng anh ấy vẫn nhấn nó. . . Anh ấy đã thu âm xong và viết lời, anh ấy đổi tên bài hát thành Tiếng hát của người Hà Nội, chỉ dành cho riêng mình, nhưng khi anh ấy đưa nó cho Fan Cao ở khu sơ tán, Fan Cao đã ôm anh ấy và nói với bạn mình: “Này! !Bài viết của bạn sẽ bất tử!Nhưng bạn nên đổi tên đi!” Đây là tên của một người gốc Hà Nội. Có nhiều nhạc sĩ học cao, nổi tiếng mà cho đến bây giờ người Hà Nội vẫn chưa lý giải được. nguyễn đình thi từ đó không viết nữa vì bác nói đùa “tôi không đủ kiến ​​thức để viết nữa, càng viết càng bị chê cười”! Khiêm tốn quá mức, vì trong hàng ngàn nhạc sĩ Việt Nam ít ai sánh được với tác giả đánh phát xít và người Hà Nội.

Không đủ thời gian để nói về tiểu thuyết, bởi vì thành thật mà nói, không có nhiều người bình thường đọc toàn bộ bộ truyện của anh ấy. Chúng tôi nói về kịch. So với các tác phẩm văn học, thơ và kịch của Nguyễn Đình Thi thuộc hàng kinh điển bậc thầy. Đạo diễn số 1 Việt Nam Nguyễn Đình Nghi (con trai nhà thơ Thế Lữ) Khi tôi hỏi về kịch bản của Nguyễn Đình Thi, vị đạo diễn thích thú: “Kịch bản của Nguyễn Đình Thi hơn hẳn các nhà biên kịch khác vì ông sử dụng một nhân vật quan lại. không phải là một sự kiện lịch sử, và bởi vì ông ấy là một triết gia, nên tính phổ quát rất cao, chẳng hạn như “Con nai đen” và “Ruan of Dongquan” rất hay …” Vào thời điểm đó, mặc dù Ruan Tingyi đã già và ốm yếu, anh ấy vẫn quyết tâm phải dàn dựng vở opera rừng trúc của Ruan Dingshi, và nó đã đạt được thành công rực rỡ. NSND lê khánh phải lòng sự đài các lấp lánh của tác giả khi đóng chiêu hoàng trong vở tuồng Rừng trúc dù đã dài mà lại nhớ da diết. Anh ấy nghi ngờ rằng trước hội nghị hòa bình nổi tiếng, anh ấy vẫn còn hy vọng, chờ đợi Ruan Ding viết một vở kịch về Chen Xingdao … bởi vì theo ý kiến ​​​​của anh ấy, chỉ có anh ấy mới có thể tạo ra một hình tượng nhân vật tuyệt vời như vậy, thật đáng tiếc khi hai Ruan Ding Cả không hài lòng vì Tạo hóa chào đón bạn.

Người ta nói rằng Ruan Dingshi, người đã làm quản lý nghệ thuật hơn 2 năm, quá hiền lành và nhận được quá nhiều lợi ích, nhưng hãy nhớ rằng các tác phẩm của anh ấy đều là để tạo ra một làn sóng tranh luận gay gắt, chẳng hạn như: Bài thơ trống năm 1948, đặc biệt là vào những năm 1980, các vở kịch như “Con nai leo núi” và “Đông Quan Nguyễn Kinh” được coi là “có vấn đề”; Thật phi thường.

Nguyễn đình thi rời “Thềm thu” đã tròn 10 năm (ông mất 18-4-2003), và chỉ còn ít ngày nữa là mừng thọ 89 tuổi (sinh 20-12-1924). ….Sao Khuê Việt đất!

Bài và ảnh: lê đức dương

Nguồn: https://dybedu.com.vn
Danh mục: Tin tức & sự kiện

Kiểm tra tiếng Anh trực tuyến

Bạn đã biết trình độ tiếng Anh hiện tại của mình chưa?
Bắt đầu làm bài kiểm tra

Nhận tư vấn lộ trình từ ACET

Hãy để lại thông tin, tư vấn viên của ACET sẽ liên lạc với bạn trong thời gian sớm nhất.