Phân tích vẻ đẹp của phương định

Phương Đình lànữ thanh niên xung phong xinh đẹp, trong sáng, gợi cảm, dũng cảm, ngoan cường. Phân tích vẻ đẹp của nhân vật Phương Định trong Những ngôi sao xa xôi qua 6 bài sẽ giúp các em hiểu sâu sắc hơn về Phương Định.

Bạn Đang Xem: Vẻ đẹp của nhân vật Phương Định (6 mẫu) – Văn 9 – Download.vn

Qua nhân vật Phùng Đình, chúng ta cũng cảm nhận được hình ảnh, tâm hồn của thế hệ trẻ Việt Nam trong những năm tháng chống Mĩ, cứu nước. Vì vậy, mời các bạn cùng theo dõi bài viết dưới đây để chuẩn bị tốt kiến ​​thức ngữ văn lớp 9 và ôn thi vào lớp 10.

Phân tích vẻ đẹp nhân cách của Phương Định——Mô hình 1

Thế hệ trẻ Việt Nam thời chống Nhật, chống Mỹ bước vào thế giới thơ ca, có rất nhiều chân dung quen thuộc, đáng yêu và đáng ngưỡng mộ: người lính lái xe trong “Bài thơ người lữ hành đeo kính”. “Lin Shimeida, cô gái mở đường trong “Bầu trời miệng núi lửa” của Fan Xiandou… và Li Mingkui, thế hệ nhà văn bắt đầu viết trong Chiến tranh chống Nhật Bản. Miss Fangding in Stars. Cô ấy xinh đẹp, thuần khiết , nữ chiến sĩ thanh niên xung phong gợi cảm, dũng cảm, ngoan cường.

là một cô gái thanh niên xung phong, nhiệm vụ của cô là cùng đồng đội san bằng hố bom trên con đường thao trường đầy lửa đạn, ngày đêm đối mặt với khói bụi, bom đạn, nhưng Fantine không đánh mất đi tuổi thanh xuân của mình. vẻ đẹp của một cô gái. Cô ấy là một người nhạy cảm, luôn quan tâm đến ngoại hình của mình. Cô tự đánh giá: “Em là con gái Hà Nội. Khiêm tốn mà nói em là một cô gái xinh đẹp. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, chiếc cổ cao kiêu sa như đài hoa huệ. Nhưng trong mắt em thì phim, các tài xế nói: “Đôi mắt của bạn rất xa” Vẻ đẹp của cô ấy thu hút nhiều chàng trai, “Người bắn súng và tài xế thường hỏi tôi.”

Nhưng điều đặc biệt ở Phương Định không phải là nàng bị “sắc đẹp đánh chết”;

Phương Định và các bạn đã sống và chiến đấu trên một điểm cao nằm giữa vùng trọng điểm của tuyến đường Trường Sơn. Bạn phải chạy trên điểm tấn công cao của tên cướp. Sau mỗi trận bom, chị cùng đồng đội phải lao ra điểm, đo đếm khối lượng đất đá do bom địch đào lên, kiểm đếm số bom chưa nổ, dùng các khối thuốc nổ đặt bên cạnh để phá. Đó là một công việc nguy hiểm, với cái chết cận kề tạo ra căng thẳng và căng thẳng thần kinh. Để làm được việc, Phương Định và đồng đội phải rất bình tĩnh, và họ thực sự bình tĩnh và thư thái một cách khác thường. Thậm chí, với họ, công việc này đã trở thành chuẩn mực: “Có nơi nào như vậy không: mặt đất hun hút, không khí choáng váng, máy bay ầm ầm. Thần kinh căng thẳng, nhịp tim không đều, biết rằng có rất nhiều bom chưa thả. Nổ, nhưng chắc chắn sẽ nổ, chân nào cũng chạy… xong việc, nhìn lại đường, thở dài, chạy về hang”.

Mặc dù tôi đã quen với công việc nguy hiểm này, thậm chí có thể cho nổ tung nó năm lần một ngày, nhưng nó vẫn là một bài kiểm tra khắc nghiệt đối với thần kinh của Feng Ding mỗi lần. Từ khung cảnh đầy căng thẳng và bầu không khí, đến cảm giác rằng các cung thủ trên đầu đang theo dõi mọi hành động của cô ấy, hãy để lòng tự trọng của cô ấy được truyền cảm hứng cho lòng dũng cảm của cô ấy: “Tôi đang ở gần quả bom … đi bộ tốt.” Bên cạnh quả bom, sát quả bom lặng lẽ. Với cái chết bất ngờ, giác quan của mọi người trở nên sắc bén hơn: “Đôi khi lưỡi xẻng… là điềm gở.”

Sống giữa nơi sinh tử nguy cấp như vậy, Phương Định không hề thấy mệt mỏi. Cô ấy tràn đầy tình cảm với đồng đội, đồng đội và quê hương, và cô ấy vô cùng lạc quan với cuộc sống.

Cũng như hai đồng đội của đội trinh sát, Phương Định rất yêu đồng đội, yêu đơn vị. Cô đặc biệt yêu mến và ngưỡng mộ tất cả những người lính mà cô gặp hàng đêm trên những con đường hiểm trở ra mặt trận. Fang Ding đã lo lắng và sốt ruột khi thấy đồng đội của mình sau khi lên đến đỉnh vẫn chưa trở về. Cô yêu quý và bám lấy bạn bè nên có những nhận xét tốt đẹp và thiện cảm về nho, nhận thấy vẻ đẹp đáng yêu của bạn “nhẹ và mát như que kem trắng”. Mẹ cũng hiểu và đồng cảm sâu sắc với sở thích, tâm trạng của em.

Phương Đình cũng là một cô gái sống quãng đời sinh viên hồn nhiên, vô tư cùng người mẹ thân yêu trong căn phòng nhỏ trên một con phố yên tĩnh của Hà Nội thời tiền chiến yên bình. Trong sức nóng của trận chiến, những ký ức đó sống mãi trong tâm trí cô. Đó là mong muốn xoa dịu tâm hồn giữa chiến trường căng thẳng và ác liệt.

Ra chiến trường ba năm, cô đã quen với những thử thách nguy hiểm và đối mặt với cái chết mỗi ngày, nhưng ở Fangting, cô không mất đi sự hồn nhiên trẻ thơ và ước mơ về tương lai: ”Tôi thích nhiều bài hát, Quanhe nhẹ nhàng dân ca, đầy chất trữ tình Ý nghĩa dân ca”.

“Ngôi sao xa xôi” của Li Mingkui khắc họa sinh động tâm lý nhân vật. Tác phẩm được kể theo ngôi thứ nhất, thuận lợi cho tác giả miêu tả thế giới nội tâm thông qua lời tự thuật của nhân vật.

Phương Đình là một cô gái trẻ tình nguyện trên con đường chính của thành phố Trường Sơn trong cuộc kháng chiến chống Nhật Bản. Qua nhân vật này ta hiểu hơn về thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng hào hùng đó.

Trên con đường chống Mỹ cứu nước, những chàng trai, cô gái trẻ đã xung phong từ rất sớm, có những em mới ra trường. Tâm hồn anh chị em trong sáng, đầy ước mơ, khát khao và nhất là lý tưởng. Dù là những kỉ niệm gia đình như của mẹ trong căn gác nhỏ ở Phương Định, hay kỉ niệm bạn bè, mái trường,… đều là hành trang mà các anh, các chị mang theo khi ra trận. Sống giữa mũi tên, họ đã chiến đấu ngoan cường, dũng cảm và hoàn thành nhiệm vụ. Ai nói không có những phút yếu lòng và lo lắng? Ai nói linh hồn của họ là thép và đá? không. Khi tiếng súng vang lên, trái tim họ cũng run lên. Thần kinh của họ cũng căng thẳng khi xem bom đạn… nhưng điều khiến họ trở nên đặc biệt là họ luôn giữ được tâm hồn trong sáng và tràn đầy tình yêu thương với gia đình, đồng đội và đất nước. Để rồi, chính những tình cảm cao cả ấy đã trở thành động lực giúp họ vượt qua hiểm nguy, chùn bước lúc này. Em đúng là người mà nhà thơ đã từng ca ngợi là “…đẹp nhất Việt Nam / Biết hận biết thương”. Họ không tiếc tuổi thanh xuân, họ cống hiến tất cả những gì quý giá nhất của mình cho đất nước:

“Tranh vẻ đẹp dọc núi, hướng tâm tương lai”.

Đọc “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê, sự ngưỡng mộ và yêu mến của người đọc đối với Phương Định trước hết là bởi những nét nhân cách đáng quý của cô. Nhưng không chỉ vậy, qua nhân vật này, ta còn cảm nhận được hình ảnh, tâm hồn của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng kháng chiến hào hùng và gian khổ. Đây cũng là thành công quan trọng nhất của tác phẩm đầy tính nhân văn này.

Phân tích vẻ đẹp nhân cách của Phương Định-mẫu 2

Xem Thêm: Soạn bài Xa ngắm thác núi Lư | Soạn văn 7 hay nhất – VietJack.com

Lê minh khuê là nhà văn nữ chuyên viết truyện ngắn. Những tác phẩm đầu tiên bà xuất bản vào những năm 1970 đều viết về cuộc sống chiến đấu của thanh niên Việt Nam trên đường Long Sơn. “Ngôi sao xa xôi” là kiệt tác của cô ấy. Câu chuyện đã hình thành một cách thành công Phương Định, một tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, mơ mộng, dũng cảm, ngoan cường, bất khuất.

Truyện ngắn “Ngôi sao xa xôi” được Lý Minh Khuê viết năm 1971 trong giai đoạn ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Truyện kể về cuộc đời chiến đấu của ba nữ thanh niên xung phong ở trọng điểm tuyến Trường Sơn. Nổi bật nhất là phương đình – nhân vật chính – người kể chuyện. Dường như tác giả đã bơm vào vai diễn này quá nhiều cái đẹp, quá nhiều ước mơ, quá nhiều hoài bão và cả những gian khổ, hy sinh của những cô gái xung phong thời đó.

Phương Đình là một cô gái Hà Nội trẻ trung, xinh đẹp. Cô tự hào về vẻ đẹp của mình: “Khiêm tốn, em là một cô gái xinh đẹp. Hai bím tóc dày, dịu dàng hơn, cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa huệ”. “”Vẻ đẹp của cô ấy thu hút nhiều người:”Không hiểu sao các tay súng, tài xế thường xuyên hỏi thăm hay viết những bức thư dài vào đầu dây, giả vờ cách xa hàng nghìn cây số, dù hàng ngày đều có thể chào hỏi. nhau.”

Phương Đình cũng là một thiếu nữ dũng cảm, kiên cường. Cô và em gái Tao sống trong một hang động dưới chân núi ở khu vực trọng điểm của tuyến đường Trường Sơn – ở đó có rất nhiều bom đạn, nguy hiểm và hung ác. Ở đây dường như không có sự sống: “đường nát, màu đất đỏ trắng, không còn lá xanh, chỉ có thân cây khô cháy”. Công việc chiến đấu của chị đặc biệt nguy hiểm và thầm lặng: “Khi bom nổ, chị chạy lên đo lượng đất cần san lấp hố, đếm bom chưa nổ, nếu cần thì phá”. Giữa thanh thiên bạch nhật, chị phải chạy vội vàng: “Máy bay ầm ầm trên đầu, bom dưới chân chưa nổ nhưng chắc nổ”. Mỗi lần phá bom là mỗi lần bạn phải đối mặt với cái chết. Điều kiện sống khó khăn, công việc nguy hiểm, nhưng Phương Định đã sống ba năm, làm ba năm – ba năm và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Qua việc miêu tả tâm lí nhân vật trong việc phá bom, tác giả đã cho người đọc thấy rõ những gian khổ, hi sinh cũng như sự dũng cảm, ngoan cường của những cô gái xung phong. Gỡ bom tuy là công việc thường xuyên, nhưng mỗi lần phá bom là mỗi lần chúng tôi đối mặt với thần chết, và chúng tôi vô cùng hồi hộp: thần kinh căng thẳng, thời gian và không gian như ngừng trôi,…và đồng đội bị thương.. .đôi khi họ cũng nghĩ đến cái chết—Faint, flashing death. Nhưng quan trọng hơn, “Bom nổ, mìn có nổ không? Nếu không, mìn làm sao nổ lại được?” Nỗi lo tính mạng nhanh chóng biến thành nỗi lo nhiệm vụ. Nhiệm vụ hoàn thành luôn đi đầu. Cô sẵn sàng hy sinh tính mạng để hoàn thành nhiệm vụ.

Phương Đình còn là một người có tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và mơ mộng. Một cô gái mới lớn với tâm hồn mơ mộng, thích làm đẹp cho mình và cho đời ngay cả trong lúc chiến trận sôi nổi: “Như soi gương”. Cô ấy có những ước mơ và hoài bão cho tương lai. Cô vẫn nhớ mình là một cô sinh viên vô tư, sống với mẹ trong căn gác nhỏ cuối con phố – đó vừa là hành trang, vừa là niềm khao khát xoa dịu tâm hồn trên chiến trường đầy khói súng. phương định hát hay, ngâm thơ hay, ca hay. Cô ấy thích ngồi trên đùi mình, mơ mộng và hát – những bài hát vui vẻ. Sau khi trải qua áp lực của nhiệm vụ và những người đồng đội bị thương, trận mưa đá bất ngờ đã đưa Fang Ding trở lại quãng thời gian vui vẻ của những đứa trẻ, gợi lại trong anh nhiều kỷ niệm về quê hương.

Hơn thế, ở Phương Định còn có một tình bạn thân thiết, gần gũi. Cô gắn bó với đồng đội như chị em: biết quan tâm, lo lắng cho nhau, hiểu tính tình, tâm trạng và phát hiện ra vẻ đẹp của những trái nho. Cô cũng bày tỏ sự yêu mến, ngưỡng mộ đối với tất cả những người lính đã ra tiền tuyến. Đặc biệt khi nho bị thương, Phương Định và chị gái đã chăm sóc rất chu đáo: xới đất, hái nho, rửa vết thương, băng bó vết thương, trộn kẹo bơ cứng cho nho… Khéo léo như y tá. tràn đầy tình yêu thương để giúp phuong dinh phát triển Quan tâm đến tình bạn thân thiết?

Xem Thêm : Giải Sách Bài Tập Vật Lí 8 – Bài 4: Biểu diễn lực – Sachgiaibaitap.com

Truyện ngắn “Ngôi sao xa xôi” đã xây dựng thành công hình tượng Phùng Đinh nhờ sử dụng hợp lý ngôi kể: truyện được kể ở ngôi thứ nhất, Phùng Đinh – nhân vật chính – người kể. Nó làm cho câu chuyện ăn sâu vào lòng người và miêu tả sâu sắc thế giới nội tâm của các nhân vật. Lối kể chuyện sinh động, ngôn ngữ kể trẻ trung, các mẫu câu linh hoạt khi kể chuyện là điểm nhấn tạo nên điểm nhấn cho tác phẩm. Với những nét nghệ thuật đó, ‘Những ngôi sao xa xôi’ – Lê Minh Khuê đã khắc họa được chân dung của Phương Định cũng như những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm qua. Một tâm hồn trong sáng, một ước mơ và một bản lĩnh dũng cảm. Phương đình là hình ảnh tiêu biểu của tuổi trẻ Việt Nam trong thời đại “xẻ núi cứu nước, hướng tới tương lai”.

“Ngôi sao xa xôi” thể hiện tài năng nghệ thuật và kinh nghiệm chiến trường của Li Mingkui. Qua hình tượng phương đình, câu chuyện cổ vũ quyết tâm đứng lên dựng nước, bảo vệ và giữ gìn đất nước của thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Phân tích vẻ đẹp nhân cách của Phương Định – văn mẫu 3

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang vào hồi gay cấn, hình ảnh những cô gái thanh niên xung phong dũng cảm, lạc quan đã trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều văn nhân yêu nước. Nhân vật Fantine trong truyện ngắn “Ngôi sao xa xôi” của Lí Minh Khuê là kết tinh của những vẻ đẹp ấy.

Phương định cùng hai đồng đội là nho và thao được giao nhiệm vụ rà phá bom mìn mở đường. Là một người lính của đội trinh sát đường bộ, cô Fangting sống trong một môi trường khắc nghiệt. Ở đỉnh cao, cuộc sống dường như bị nghiền nát hoàn toàn. “Đường nát, màu đất đỏ trắng lẫn lộn, hai bên đường không có lá xanh, chỉ có thân cây bị đốt trụi.” Tác giả dùng câu văn ngắn gọn để miêu tả sinh động cảnh hoang tàn, đổ nát. không gian sống. Đó là nơi chiến tranh vẫn đang hoành hành và đẫm máu. Phương Đình là con gái đất Hà Thành, tự nhận mình là “cô gái xinh đẹp”. Về ngoại hình, cô ấy có một chiếc cổ cao và kiêu hãnh như một đài hoa loa kèn. Điểm thu hút ánh nhìn nhất chính là vẻ ngoài “xa xăm” của cô gái. Trong đôi mắt ấy ẩn chứa rất nhiều vẻ đẹp tinh thần, được thể hiện qua nét lịch sự, trang nhã, thùy mị mà điềm tĩnh, thận trọng của người con gái Hà Nội. Tuy nhiên, trong suy nghĩ của Feng Ding, “những người đẹp nhất, thông minh nhất, dũng cảm nhất và cao quý nhất là những người mặc quân phục và có ngôi sao trên mũ”. Những tình cảm tốt đẹp dành cho những người cùng chung lý tưởng với cô ấy.

Gánh trên vai trọng trách nặng nề, hãy rèn cho các cô gái của chúng ta bản lĩnh. Nhiệm vụ của tổ trinh sát đường là phá bom mỗi ngày 5 lần, chạy cao điểm cả ngày. “Khi bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào lỗ đạn, đếm số bom chưa nổ, nếu cần thì phá bom”. Công việc gian khổ bởi nhiệt độ bên ngoài vượt quá 30 độ khi trong hang đang nghỉ ngơi, toàn thân bất ngờ rung chuyển. Không chỉ vậy, công việc luôn phải đối mặt với cái chết. Anh ta trốn trong hố sâu và đôi khi bị chôn vùi bởi chúng. Vẻ đẹp không sợ hãi của Phương Định thể hiện rõ nhất trong sự tàn phá của bom đạn trên núi. “Dùng xẻng nhỏ đào đất dưới quả bom, cẩn thận đặt túi mìn xuống, tựa vào tường đất…” Hàng loạt động từ thể hiện sự khéo léo, linh hoạt của cô gái. Phương định cũng như bao chiến hữu đồng đội: “Ra trận không tiếc” (quang dũng). Ánh sáng của ngọn đèn lý tưởng đã khiến cô gái trở nên mạnh mẽ hơn, ánh mắt cung thủ đã thuyết phục nữ chiến binh rằng mình “đứng thẳng” đối mặt với khó khăn trước mắt. Thần chết chỉ mơ hồ thoáng thấy tâm trí của Feng Đinh, cô ấy đã đánh giá thấp thần chết, và tâm trí cô ấy tràn đầy liệu nhiệm vụ có hoàn thành hay không. Đặt trách nhiệm lên trên tính mạng thể hiện tinh thần tự giác cao độ của người nữ thanh niên xung phong anh dũng phi thường này.

Phương Đình cũng là một cô gái rất coi trọng tình thân và tình bạn. Khi được chị giao nhiệm vụ vào hang, vì đùi bị thương nên dù là một công việc rất “vất vả” Phương Định cũng không hề trái lời. Không thấy chùm nho, Thảo quay lại, nỗi lo lắng khiến cô bồn chồn, không thể ngồi yên một phút. Chỉ đến khi đồng đội về, Phương Định mới cảm thấy nhẹ nhõm và phấn khởi. Từ lúc chăm sóc nho đến khi bị thương, tình bạn của Acacia cũng tận tâm như chăm sóc em gái mình: “nâng nho, rửa nho, chích nho, vắt nho”. Thông qua hành động nhân ái và giản dị này, sức mạnh của sự đoàn kết càng được củng cố.

Đằng sau tính cách dũng cảm của Phương Định là một tâm hồn thơ ngây trong sáng như trẻ thơ. Khi gặp trận mưa đá trên ngọn núi đầy bom đạn này. Nhưng rõ ràng cô không hề tiếc nuối, cơn mưa ngắn ngủi gợi lên bao kỉ niệm đẹp đẽ, êm đềm nơi quê nhà, hình ảnh người mẹ, ô cửa sổ,… những điều gắn bó, thân thuộc nhất. Hậu phương cho họ thêm niềm tin để chiến đấu bảo vệ những người thân yêu.

Nhà văn Li Mingkui đã làm nổi bật tâm hồn trong sáng đầy ước mơ và tinh thần dũng cảm của Feng Ding trong cuộc đời chiến đấu gian khổ. Đây là hình ảnh đẹp, tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước và viện trợ cho Triều Tiên.

Phân tích những mỹ nhân Phương Định hay nhất

“Xẻ núi cứu nước, tỏ lòng tương lai”.

Đó là tinh thần của thời chống Mỹ. Chính hình ảnh những người lính, những cô gái thanh niên xung phong trên Đường Núi Dài đã đi vào văn học, trở thành nguồn cảm xúc xuyên suốt văn đàn một thời. Đó là những người lính lái xe trong “Đội thơ không kính” của Fan Xiandu; “Khu rừng cuối cùng” của Ruan Mingzhou; những cô gái mở đường trong “Hố bom” của Lin Meda… cũng lấy cảm hứng từ đây, truyện ngắn của Dawn Kui ” Những ngôi sao xa xôi” mang đến cho độc giả những cảm xúc mới lạ. Hình ảnh nữ thanh niên xung phong trong hoàn cảnh chiến đấu ác liệt. Nó không chỉ mang vẻ đẹp hồn nhiên, mộng mơ của những cô gái tuổi 18, đôi mươi mà còn mang vẻ đẹp của những người lính không quản ngại hy sinh, anh dũng trên chiến trường. Hình ảnh táo bạo nhất trong tâm trí độc giả chính là nhân vật chính—cô gái tình nguyện—”Tiểu thư” trong lòng Bomb—Fang Ding.

Xem Thêm: Biểu Tượng Cung Kim Ngưu ❤️️Hình Kí hiệu Tử Vi Trọn Bộ

Lê minh khuê là nhà văn nữ, năm năm tuổi trẻ gắn bó với những con đường dài đầy súng đạn, được chứng kiến, trải lòng và sẻ chia những gian khổ, hy sinh của những người lính trên chiến trường. Vì vậy, con người và cuộc sống được cô miêu tả rất chân thực và cảm động. Trong “Những ngôi sao xa xôi”, cuộc sống thực tế trên chiến trường và hình ảnh những thiếu nữ gặp khó khăn trong cuộc sống cũng được đưa vào cuộc sống qua ngôn từ.

Lý Minh Khuê để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng độc giả trong “Ngôi sao xa xôi” là một người đàn ông dũng cảm, tinh thần trách nhiệm cao, tình đồng chí và hình ảnh đồng đội trong sáng. Mơ mộng, nhạy cảm. Tất cả vẻ đẹp ấy được thể hiện tập trung nhất ở nhân vật Phăngtin, chủ yếu qua đời sống nội tâm của nàng. Phương Định, cô gái xung phong mang tinh thần thời đại, là “Hoa hậu” trong khói lửa chiến tranh!

Trước hết, vẻ đẹp của Phương Định thể hiện ở sự tự đánh giá của cô: cô là một “cô gái xinh đẹp”, “hai bím tóc dày, tương đối mềm, cổ cao, kiêu hãnh như bông huệ. : “Mắt anh xa quá! “. Qua đó ta có thể thấy Phương Định là một cô gái xinh đẹp và rất ý thức về cái đẹp của mình. Dẫu biết có nhiều người dành tình cảm cho mình nhưng cô không hề tỏ ra ngông nghênh hay vội vã trước mặt họ. cô ấy chọn Cô ấy dành một chỗ cho riêng mình, “khoanh tay, ngoảnh mặt đi, mím môi”, mặc dù cô ấy cũng yêu họ từ tận đáy lòng và thích được họ thích. Tâm lý phụ nữ của cô ấy khác với điều đó của những cô gái mới lớn khác.Tương tự, Phương Đình rất hay mơ mộng, luôn lạc quan, yêu đời. Cô thích “ngồi bó gối và mơ”, “thích soi gương”, “đặc biệt thích hát”, và đôi khi thậm chí còn “viết và hát” Cô ấy thích hát dân ca, thích bộ đội Khúc ca hành quân, thích ca-chiusa của Hồng quân Liên Xô… Ta thấy Phương Định rất lạc quan.

Vẻ đẹp của Phương Định hiện ra từ chiến trường ấn tượng trong cảnh phá bom. Sự nhạy cảm của cô ấy trước tiên được thể hiện trong nhận thức của cô ấy về hiện trường, tức là bầu không khí tại hiện trường vụ đánh bom. Nơi chứa đầy những căng thẳng đe dọa tinh thần con người. Cô đi về phía quả bom, cảm thấy ánh mắt của cung thủ đang nhìn mình. Khi sức mạnh của cô ấy tăng lên, cô ấy cảm thấy tự tin hơn và ổn định hơn. Đặc biệt với lòng tự trọng rất “nữ tính”, cô quyết định không cúi xuống mà tiến lên một cách đàng hoàng. Vì cô không muốn họ nghĩ mình yếu đuối. Mọi giác quan của cô dường như nhạy bén hơn khi ngồi cạnh quả bom, cận kề cái chết lặng lẽ. Cô cảm thấy chiếc xẻng đập vào quả bom sắc đến mức cắt da, rồi cô cảm thấy quả bom nóng lên – một điềm báo về sự diệt vong. Dù vậy, cô không hề xấu hổ hay sợ hãi gì cả. Ngay cả khi nghe thấy tiếng huýt sáo của em gái mình – đồng đội của cô ấy nói với cô ấy rằng đã đến lúc – cô ấy vẫn bình tĩnh, dũng cảm và cẩn thận, bước bước cuối cùng về nơi ẩn náu của mình. Giây phút căng thẳng nhất đối với cô không phải là giây phút ở bên quả bom mà là giây phút đợi bom nổ. Rồi ý nghĩ về cái chết thoáng qua tâm trí cô, nhưng rất mờ nhạt. Điều mà Phương Đình lo lắng nhất không phải là tính mạng của mình mà là công việc “liệu quả mìn có nổ không” và “quả mìn không nổ thì chậm lại như thế nào”…

Quả thật, “cô” ấy không chỉ tự nhận mình xinh đẹp mà còn có tinh thần trách nhiệm cao, can trường và dũng cảm, đặc biệt cô luôn mang đến sự trong sáng, ngây thơ và rất nữ tính. Chị là hình ảnh tiêu biểu luôn mang tinh thần thời đại, sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân để tô thắm trang sử hào hùng dân tộc.

Vẻ đẹp tâm hồn trong sáng của Phương Định còn được thể hiện qua cảm xúc trước cơn mưa đá. Bắt đầu bằng tiếng kêu: “Mưa đá! Cha mẹ ơi! Mưa đá”. Tiếng hét đi kèm với một hành động vui mừng điên cuồng: cô bé chạy ra nhặt những viên đá nhỏ, đặt vào tay Grape rồi lại chạy ra nhặt. Sự sôi nổi của tuổi trẻ lan tỏa một cách say sưa. Nhưng rồi cơn mưa chợt đến rồi đi thật nhanh để lại trong cô những tiếc nuối “không nói nên lời”. Không phải cô hối hận về trận mưa đá với những viên đá nhỏ, mà là cô đã bỏ lỡ một điều gì đó ít cụ thể hơn. Cô nhớ Hà Nội, nhớ mẹ, nhớ căn phòng khung cửa sổ nơi tuổi thơ êm đềm… Cô nhớ tất cả những gì đã đi cùng cô…

Ở nơi chiến trường khốc liệt, những kỷ niệm ngọt ngào ấy vẫn luôn in đậm trong tâm trí cô. Phải chăng cô khao khát một cuộc sống hòa bình không bom đạn chiến tranh, chính vì khát khao ấy mà những người trẻ như cô sẵn sàng gửi lại tất cả vào cuộc chiến gian khổ, vững tin rằng cuộc sống hòa bình rồi sẽ đến…

“Cuộc đời là cho đi, chỉ là nhận lại”. Với vẻ ngoài cao quý, xinh đẹp ấy, nữ thanh niên xung phong Phương Định xứng đáng được gọi là “hoa hậu” trong giới văn chương Việt Nam. Tất cả những cô gái thanh niên xung phong như phương định sẽ mãi là những “ngôi sao xa xôi” sáng ngời trong cuộc sống của chúng ta hôm nay.

Cảm nhận vẻ đẹp của nhân vật Phương Định

Truyện ngắn “Ngôi sao xa xôi” là tác phẩm đầu tay của Lý Minh Khuê, được viết vào năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra sôi nổi. Truyện thể hiện tâm hồn trong sáng, lòng dũng cảm, hồn nhiên và cuộc sống đấu tranh của những nữ thanh niên xung phong, những người đã trải qua gian khổ, hy sinh nhưng vẫn lạc quan. Đặc biệt, nhân vật Phùng Định được tác giả viết chân thực, sinh động với nhiều thủ pháp nghệ thuật đặc sắc.

“Ngôi sao xa xôi” kể về một nhóm nữ thanh niên xung phong có nhiệm vụ đi dò đường tại một trọng điểm của đường núi dài, gồm hai cô gái trẻ là phương đình, nho sinh và trai tráng. Nhiệm vụ cụ thể của họ là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đất đá cần san lấp, đánh dấu vị trí bom chưa nổ và gỡ bom, thậm chí nhiều lần trong ngày.

Cuộc sống nơi chiến trường gian khổ, nguy hiểm nhưng họ vẫn có niềm vui hồn nhiên của tuổi trẻ, những phút giây trầm lắng, mơ mộng và trên hết là họ rất gắn bó, yêu thương nhau. Ở phần cuối, truyện tập trung miêu tả hành động, tâm trạng của các nhân vật, chủ yếu kể về việc Phương Định gỡ bom, nho sinh bị thương và sự lo lắng, chăm sóc của hai người đồng đội.

Ba năm đầu vào chiến trường, cô đã quen với thử thách, hiểm nguy, ngày nào cũng đối mặt với rượu chè nhưng cô vẫn không mất đi sự hồn nhiên, trong sáng và những ước mơ về tương lai. Tính cách của nhân vật rất rõ ràng, đó là nhạy cảm, mơ mộng và thích hát rất hay. Cô ấy là một người lạc quan với niềm say mê cuộc sống. Dưới cơn mưa đá, cô “phấn khích phát điên”, như chưa từng nghe thấy tiếng bom rơi, say sưa tận hưởng cơn mưa hồn nhiên.

Cũng như hai người bạn trong đội trinh sát, Phương Định rất yêu đồng đội, yêu đơn vị. Ngoài ra, cô yêu mến những người lính mà cô gặp mỗi đêm trên con đường quan trọng ra mặt trận.

Xem Thêm : Hình ảnh anime nam ngầu cực đẹp

Phần đầu của truyện, Phương Định nhạy cảm và quan tâm đến ngoại hình của mình. Hai bím tóc dày, tương đối mềm, cổ cao kiêu hãnh như đài hoa huệ. Những người lái xe thường khen ngợi: “Bạn có tầm nhìn.” Cô biết mình đã nhận được sự quan tâm và thiện cảm của rất nhiều người, đặc biệt là những người trong quân ngũ. Nó khiến cô hạnh phúc và tự hào mà không cần dành tình cảm cho bất cứ ai.

Nhạy cảm nhưng lại dè dặt, không hay bộc lộ cảm xúc, thường giữ khoảng cách với đám đông và tỏ ra kiêu ngạo. Cô ấy cũng là người có trách nhiệm với công việc, rất can trường, dũng cảm, bình tĩnh, tự tin và rất tự trọng. Trong quá trình thực hiện nhiệm vụ gỡ bom, ban đầu cô cũng rất hồi hộp, nhưng sau những ánh nhìn của các chiến sĩ cô lại cảm thấy được động viên, khích lệ. p>

Trong dòng hồi tưởng về thời đi học của các nhân vật, tác giả đã làm nổi bật rõ tính cách hồn nhiên, vô tư có chút nghịch ngợm, mơ mộng của cô bé. Chẳng hạn, chỉ một hạt mưa đá bay qua cũng đánh thức biết bao kỉ niệm, hoài niệm về quê hương, gia đình, tuổi thơ êm đềm của nhân vật.

Trong Chiến dịch phá bom, nhân vật Phương Định được miêu tả tâm lý rất chi tiết, miêu tả tinh tế đến từng cảm giác, suy nghĩ dù chỉ thoáng qua. Mặc dù đã quen với công việc nguy hiểm này, nhưng mỗi vần điệu là một bài kiểm tra thần kinh. Bên quả bom, bên cái chết lặng lẽ và bất ngờ, mọi giác quan của con người dường như được mài sắc. “Đôi khi lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Tiếng rít, cánh cửa đập vào thịt tôi. Tôi rùng mình và hiểu tại sao mình chậm chạp. Nhanh hơn! Vỏ đạn nóng. Dấu hiệu của bệnh tật”. Cùng với đó là sự căng thẳng chờ đợi quả bom phát nổ.

Tóm lại, miêu tả tâm lý nhân vật của Li Mingkui sắc sảo và sống động, bộc lộ thế giới nội tâm phong phú. Một cách nhìn và thể hiện thiên về ca ngợi cái tốt đẹp, trong sáng, cao thượng. Thông qua nhân vật Phương Định và những cô gái thanh niên xung phong, Lê Minh Khuê đã có cái nhìn đẹp đẽ, lãng mạn về cuộc sống chiến tranh và con người trong đó. Chiến tranh là đau thương, mất mát nhưng chiến tranh không thể làm mất đi vẻ đẹp xanh tươi của tuổi trẻ và tâm hồn con người. Từ nơi gian khổ, chúng ta thấy vẻ đẹp của tuổi trẻ và chủ nghĩa anh hùng của cách mạng Việt Nam.

Ngôn ngữ kể chuyện phù hợp với người kể chuyện – một cô bé tình nguyện đến từ Hà Nội – để tạo cho câu chuyện một giọng kể tự nhiên, thoải mái, trẻ trung và nhẹ nhàng. Lời tường thuật thường sử dụng các khoảng ngắt và nhịp điệu nhanh, tạo cảm giác cấp bách của tình hình chiến trường, và trong các đoạn hồi tưởng, nhịp tiếp theo chậm lại, gợi nhớ về những ký ức ngây thơ và nhạy cảm của Girls’ Generation. Học sinh thành thị thích mơ mộng.

Xem Thêm: Body shaming là gì? Làm sao để vượt qua nỗi sợ này?

Ngôi kể thứ nhất tạo góc nhìn phù hợp, dễ dàng tái hiện hiện thực khốc liệt của chiến tranh, khắc họa thế giới tâm hồn, tình cảm, suy nghĩ của nhân vật một cách chân thực, thuyết phục. Nó thể hiện vẻ đẹp của con người trong chiến tranh.

Truyện viết về chiến tranh, có bom đạn, có trận đánh, có hy sinh và nhiều tình tiết, sự việc khác nhưng chủ yếu vẫn hướng vào thế giới nội tâm, tâm hồn, bộc lộ vẻ đẹp của lòng người trong chiến tranh. những bức tranh.

Viết về cuộc đời và sự đấu tranh của những cô gái xung phong nơi cao đường núi những năm tháng chống Mỹ cứu nước, những ngôi sao xa xăm thắp sáng những trái tim trong sáng. , đầy ước mơ và tinh thần dũng cảm, cuộc sống và chiến đấu của họ đầy gian khổ, nhưng sự hy sinh của họ rất trong sáng và lạc quan. Đây là hình ảnh đẹp, tiêu biểu của thế hệ trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ và viện trợ cho Triều Tiên.

Cảm nhận Fangting đẹp nhất

Con đường trường sơn chống Mỹ cứu nước và viện trợ cho Triều Tiên được coi là biểu tượng hào hùng đấu tranh giành độc lập, tự do. Nhà văn Lê Minh Khuê đã từng là một thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn đẫm máu. Những tác phẩm miêu tả cuộc sống chiến đấu của bộ đội, thanh niên xung phong nơi đây của chị đã thu hút được sự quan tâm của độc giả, truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” là một trong số đó.

Truyện kể về ba cô gái thuộc tổ trinh sát mặt đường thực hiện nhiệm vụ phá bom trên cung đường ác liệt của bom đạn. Người kể chuyện Phương Định cũng là nhân vật chính, để lại trong lòng độc giả nhiều ấn tượng đẹp và tình cảm sâu sắc.

Đầu tiên, vào vai Phương Định, chúng ta thấy cô là một cô gái ngây thơ và tinh nghịch. Nàng vốn là một nữ sinh kinh thành duyên dáng ra trận. Phương Định có những ngày đi học – thời áo trắng hồn nhiên vô tư ấy hạnh phúc biết bao! Trên chiến trường, những ký ức đẹp đẽ về thời đi học của cô vẫn sống mãi.

Cơn mưa đá ngắn ngủi bất ngờ xuất hiện ở cuối truyện, sau đó là trận phá bom nguy hiểm cũng đánh thức trong cô bao niềm vui tuổi thơ: nghĩ đến mẹ, đến những ô cửa sổ, đến những vì sao lớn trên bầu trời thành phố.. .…nó gợi lên bao kỉ niệm, hoài niệm về thành phố, gia đình và tuổi thơ êm đềm. Trên chiến trường rực lửa, đó không chỉ là một loại khao khát, mà còn là một loại làm mát tinh thần.

Những thử thách và nguy hiểm của chiến trường, thậm chí cả cái chết, không làm mất đi sự hồn nhiên và ước mơ của cô ấy cho tương lai. Phương Định vẫn là một cô gái nhạy cảm, ngây thơ, mộng mơ biết hát. Cô mang niềm đam mê ca hát của mình vào trận chiến. Cô ấy thích hát hành quân, dân ca Quanhe, dân ca Nga và dân ca Ý. Phương định phải có một giọng hát hay, vậy “bạn có thường xuyên yêu cầu cô ấy hát”? dinh còn có khiếu sáng tác lời bài hát. Thảo đã viết tất cả lời bài hát do cô sáng tác…

Phương Đình là một cô gái xinh đẹp. Giống như tất cả các cô gái tuổi teen, cô ấy nhạy cảm và quan tâm đến vẻ ngoài của mình. Chiến trường tuy bi tráng nhưng không thiêu đốt được tâm hồn nhạy cảm của cô. Cô ấy biết mình đẹp và được nhiều người chú ý: “Em là gái Hà Nội. Nói khiêm tốn thôi, em là một cô gái xinh đẹp…”; Còn về mắt em, các bác tài nói mắt em xa xăm lắm. Nó làm cho cô ấy hạnh phúc và tự hào.

Cô luôn yêu thương đồng đội của mình, yêu mến và ngưỡng mộ tất cả những chiến binh mà cô đã gặp trên hành trình dài. Biết mình được Tiểu Băng để ý nhưng lại “mặc kệ, vội vàng”, không thể hiện tình cảm nhưng cũng không để ai phải xiêu lòng: “Tôi thường đứng xa xa, ôm cô ấy vào lòng, nhìn vào ngực cô ấy. . Đi đi, mím môi. Đây là nét kiêu kỳ dễ thương của cô gái Hà Nội, như chính cô thừa nhận: “Là tôi.”

Phương Định cũng là một dũng sĩ không sợ hãi. Chất lượng này được thể hiện rõ ràng trong mỗi lần gỡ bom. Khi cô ở gần quả bom, bầu không khí căng thẳng và lạnh lẽo, nhưng sau đó, một cảm giác khiến cô không còn sợ hãi chợt đến trong lòng: “Tôi đang ở rất gần quả bom”. Tôi cảm thấy ánh mắt của những người lính đang nhìn tôi, và tôi không còn sợ hãi nữa. Tôi sẽ không nhượng bộ. Họ không thích bị cúi xuống khi họ có thể đi lại bình thường. “Lòng tự trọng đã truyền cảm hứng cho lòng can đảm của cô ấy.

Khi đến gần quả bom, cận kề cái chết, mọi giác quan của cô trở nên sắc bén và căng như dây đàn: “Có lúc lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một âm thanh sắc nhọn cứa vào da thịt, tôi rùng mình và chợt nhận ra tại sao mình lại chậm chạp đến thế. Nào! Vỏ đạn nóng hổi. Dấu hiệu bệnh tật”. Bạn phải nhanh hơn và mạnh hơn nó, không chậm trễ một giây.

Cùng với đó là sự căng thẳng chờ đợi quả bom phát nổ. Công việc kích động cái chết thật khủng khiếp. Ai dám chắc lúc này bom không nổ, hướng đã đào rồi, đào rồi. Nhưng bà vẫn không run sợ, tiếp tục công việc kinh khủng: “Tôi cẩn thận đặt bao thuốc vào cái hố đã đào sẵn rồi châm lửa. Tôi dọn đất chạy về chỗ nấp: Liệu mìn có nổ không, quả bom Liệu nó có nổ không?Nếu không thì làm cách nào để tôi kích hoạt quả mìn lần thứ hai.

Nhưng quả bom đã nổ. Một ngôn ngữ lạ, thú vị. Ngực tôi nhói lên và mắt tôi cay cay cho đến khi tôi mở chúng ra. Mùi bom kinh tởm. Sau đó là ba tiếng nổ nữa. Trái đất rung chuyển, và âm thanh trong bụi cây biến mất. Mảnh đạn xé toạc không khí và vút qua đầu, vút qua. Bốn quả bom phát nổ. thắng! Nhưng một đồng đội đã bị nổ tung! Máu tuôn ra từ cánh tay Nho, tràn ra, thấm xuống đất. Da xanh, mắt nhắm, áo đầy bụi”…nhưng không ai có thể khóc khi cần sự lì lợm của mọi người.

Cái công việc khủng khiếp bóp nghẹt trái tim ấy không phải đến một lần trong đời mà đến hàng ngày: “Rồi quen rồi. Một ngày tôi cho nổ quả bom năm lần. Ngày chưa đến ba lần. Tôi nghĩ đến cái chết. Nhưng một cái chết mờ nhạt, không rõ nguyên nhân.” Những tình cảm, suy nghĩ chân thành của chị gửi đến người đọc sự đồng cảm, yêu mến và khâm phục. Một cô bé học trò ngây thơ, mộng mơ, nhạy cảm nhưng cũng rất anh dũng, xứng đáng với những kỳ tích khắc ghi trên con đường Trường Sơn bi tráng. Một ngày trong những ngày đi học của cô là như thế này. Những trang sử của trường không thể không ghi một ngày như thế.

Phương đình là hình ảnh tiêu biểu của tuổi trẻ Việt Nam anh hùng. Là một nữ sinh, Fangding đã tự nguyện ra tiền tuyến đấu tranh giành độc lập, tự do cho Tổ quốc bằng cách “chia núi cứu nước, mở mang tương lai” cùng thế hệ mình. Cô không tiếc tuổi thanh xuân của mình, nguyện phục vụ đất nước. “Có ba người chúng tôi,” cô nói. ba cô gái. Chúng tôi sống trong một cái hang dưới chân núi. Con đường trước hang đổ nát, loang lổ màu đất đỏ trắng. Hai bên đường không một bóng lá xanh. Chỉ có thân cây bị tước và đốt cháy. “Trên một đỉnh núi vắng, cô và các bạn phải chạy ban ngày, phơi mình giữa vùng địch đánh phá.

Bà kể về công việc của mình một cách lanh lảnh, khô khan và điềm tĩnh: “Việc của chúng tôi là ngồi đây. Bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp đầy miệng hố, đếm số quả bom chưa nổ, nếu Cần gì thì phá bom Phương Định cho rằng công việc của mình quá đơn giản, cô cho đó là sở thích của mình: “Có nơi nào: đất bốc khói, không khí bàng hoàng, máy bay ù ù. Hồi hộp, tim đập không đều, chân chạy mà không biết xung quanh còn rất nhiều bom chưa nổ. Nó có thể nổ bây giờ, hoặc có thể nổ sau. Nhưng nó chắc chắn sẽ nổ tung. “Giản dị và hào hùng. Chiến tranh và bom đạn đã biến cô ấy trở thành một anh hùng mạnh mẽ mà cô ấy không biết. Thật đáng khâm phục.

Chúng ta luôn tự hào về những cô quân nhân, những cô thanh niên xung phong như Phương Định và đồng đội. Lịch sử kháng chiến của dân tộc và lịch sử của những chiến công hào hùng là những tấm gương sáng không thể thiếu của bà và của một thế hệ những người đã đổ xương máu vì nền độc lập tự do của Tổ quốc. Chúng em càng yêu quý cô, càng tự hào về cô, càng biết ơn và học hỏi tinh thần của những người như cô trong công cuộc xây dựng đất nước hôm nay.

Nguồn: https://dybedu.com.vn
Danh mục: Tin tức & sự kiện

Kiểm tra tiếng Anh trực tuyến

Bạn đã biết trình độ tiếng Anh hiện tại của mình chưa?
Bắt đầu làm bài kiểm tra

Nhận tư vấn lộ trình từ ACET

Hãy để lại thông tin, tư vấn viên của ACET sẽ liên lạc với bạn trong thời gian sớm nhất.