Nhà văn nguyễn khải

Ông đoạt giải thưởng văn học Lê Thanh Nghị (liên khu III, 1951); giải thưởng Văn hóa nghệ thuật Việt Nam (1951-1952); giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam (1982); giải thưởng văn học Đông Nam Á (2000)… . . Từ trần tại Thành Phố Hồ Chí Minh năm 2008, hưởng thọ bảy mươi tám tuổi.

Bạn Đang Xem: Nhà văn Nguyễn Khải: Năm tháng nhọc nhằn, năm tháng nhớ thương

Nhìn lại một số mốc thời gian, có thể thấy Nguyễn Khải là một nhà văn đã đi hết hành trình văn chương của đời mình một cách lộng lẫy, mạch lạc, thẳng thắn và mạch lạc từ cách hành văn đến cách diễn giải. Giải thưởng, từ nhà văn chuyên nghiệp đến Phó Tổng thư ký Hội Nhà văn Việt Nam. Ông cũng là đại biểu Quốc hội nhiệm kỳ thứ bảy. Mọi người biết đến từ Clash, Equinox, Đi xa hơn, Người trở về, Sống và chiến đấu, Đường lên mây, Ra đảo, Huyện trưởng, Hành quân “Tây Nguyên”, “Gặp nhau cuối năm”, “Thế giới nhỏ” “, “Cha và con và…”, “Chúa cười”… đều là những kiệt tác của Nguyễn Khải, cũng như những kiệt tác của văn học cách mạng. Riêng cái tên Nguyễn Khải thôi đã nói lên sự vĩ đại, sâu sắc và trùng điệp của một tác phẩm của nhà văn trong đội quân nhà văn.

Trong nghệ thuật quân sự, có rất nhiều giai thoại về Nguyễn Khải. Nhà văn Wu Yongping cho biết từ lâu, kỳ thi cấp ba và đại học là “mùa thu” trong các tác phẩm của ông. Khi đó, theo gợi ý của một người bạn, con trai nhà văn Nguyễn Khải đã xin ý kiến ​​của bố để phân tích tác phẩm “Mùa trăng” để có cơ sở đạt điểm cao.

Xem Thêm: Nấu chè chuối nướng đơn giản

Không hiểu Ruan Kai phân tích thế nào mà con trai tôi bị 2 điểm dưới lời phê bình của cô giáo dạy văn: “Lạc đề! Con không hiểu ý tác giả. Ở ta, trong ngành giáo dục. có nhiều câu chuyện hài hước, nhưng có lẽ Tác giả của “Mùa thu” đã phân tích câu chuyện “Mùa thu” của mình nhưng bị một giáo viên trung học tạm thời cho 2 điểm và không còn gì để nói. Nói chuyện. Giống như một giáo sư khăng khăng” học văn trước học văn Tương tự với khẩu hiệu “thôi ra khỏi trường”. ‘ đã gây xôn xao dư luận từ đó. Ôi giáo dục!

Xem Thêm : Top các thế cây cảnh từ cơ bản đến nâng cao phổ biến hiện nay

Nếu trong nghệ thuật chiến tranh, nhà văn nào cũng đáng sợ thì Nguyễn Kai đúng là khủng long. Ông coi việc viết lách như thức ăn hàng ngày của mình. Sau khi ăn sáng, anh ấy không ngồi vào bàn và viết một dòng cho đến bảy giờ sáng, và anh ấy không ngừng viết cho đến khi chuông báo giờ ăn tối vang lên. Nguyễn Khải không uống rượu, không hút thuốc, không tụ tập tứ xứ như các nhà thơ, nên lời ông chảy ngày đêm, thời gian trôi qua, vô số tác phẩm dày công trang nghiêm được sưu tầm thành kho tàng vô giá. Không kém phần lớn.

Gần đây, khi những người trẻ chúng tôi trở lại Ái Cao, nơi sơ tán quân đội năm 1971, 1972, chúng tôi vẫn gặp những cụ già ngoài 90 nhắc đến Kay với tình cảm đặc biệt. ” Một bà lão nhăn nheo nói với bà lão bên cạnh: “Nhà tôi từng chăm sóc gia đình ông Ruan Qi. Anh ta cao lớn, đầu lúc nào cũng hói mỗi khi ra vào cổng. con anh khai cao hơn bố, nghịch như cây sào phải không? Khi nào nhà Kai được mời qua, tôi sẽ vùi khoai lang cho anh ấy ăn. Bài viết của anh ấy kinh khủng đến nỗi cả chiếc giường tre của tôi mấy lần bị sập. “

50 năm trước, Nguyễn Khải là người như thế này.

Xem Thêm: Tập đọc Người tài trợ đặc biệt của cách mạng (trang 20)

Quan điểm của Nguyễn Khải về văn học và viết lách luôn thẳng thắn, công bằng và có phần khắc nghiệt. Anh viết về mọi thứ trừ triết học, nhất là về nghề nghiệp, nhẹ nhàng và sâu sắc.

Ông nói: “Văn chương do con người sáng tạo ra và trao tặng cho con người một cách tự do nhất, ít đe dọa nhất. Chỉ có văn học mới tôn trọng mọi giá trị của cá nhân, mọi sự lựa chọn của cá nhân, kể cả những định kiến ​​phi lý của họ. Họ đúng”. yêu tôi hay ghét tôi, khen tôi hay chê tôi, không quan trọng, nhà văn cứ viết, kẻ ghét cứ ghét, kể cả quyền ném sách vào lửa. được nhìn thoáng qua thì rõ ràng là văn chương dở, vả lại bản thân các tác giả không hề có ý đó, họ viết bằng trái tim chân thành, bằng kinh nghiệm đau thương, trước là cho mình, sau là cho người đọc, đôi khi không hề nghĩ đến vấn đề. Sẽ đọc chúng, viết cho chúng chơi cùng, viết cho sầu, rồi tủi thân, khóc cho mình.

Xem Thêm : Manifest là gì? Hướng dẫn khai E-Manifest

Đừng đổ lỗi cho ai, đừng giận ai, đừng lên án ai. Vì ta đọc không có chướng ngại nên ngôn từ trong tác phẩm cứ tự nhiên trôi vào những ngóc ngách tối tăm của ta, những dục vọng thầm kín của ta, cứ ở trong đó, rồi cứ thế, thấm dần vào thế giới tinh thần của ta một cách vô thức. chúng ta nhận ra một số ánh sáng mới, gột rửa một số định kiến, thay đổi một số ý tưởng và suy nghĩ một cách bình tĩnh. Chúng ta chủ động thay đổi bản thân cũng không sao, nhất định không theo chỉ dẫn của ai, không lý thuyết suông hay tham gia trào lưu nào cả. Bất cứ điều gì xa lạ với bản chất, thói quen, một từ, bản sắc của tôi, sớm muộn gì cũng sẽ bị loại bỏ và đưa tôi trở về cội nguồn của mình. . .

Vì vậy, sau những lời đàm tiếu sau khi bàn về văn chương, bất luận về lý luận hay thực tiễn, ít ai có thể so sánh với Nguyễn Khải về mặt thơ ca. Anh ấy nói mọi chuyện đến cùng. Ngôn từ sắc bén nhưng cách diễn đạt ngày càng gay gắt khiến không chỉ khán giả, độc giả bình thường mà cả các nhà văn, nhà lý luận, nhà nghiên cứu phê bình lớn cũng phải khâm phục Nguyễn Khải. Đây là bản lĩnh của anh ấy.

Xem Thêm: PHONG CÁCH TÂN CỔ ĐIỂN (NEO CLASSIC)- TRUYỀN THUYẾT VÀ SỰ THẬT

văn nguyễn khai có nét riêng, đó là hơi thở của thời đại ta đang sống tràn vào trang viết, đầy đủ, sâu sắc và tỉ mỉ, kể cả dưới góc nhìn của những con số năm châu. Tấn, mười tấn, những người đắp đập, xua bão, lấn biển, trồng cây, những cán bộ cấp tỉnh, cấp huyện đều sống động và đầy màu sắc trên trang viết của ông. Nếu cần phải đếm và phân tích các nhân vật trong tác phẩm của Ruan Kai, e rằng sẽ cần đến vài luận văn thạc sĩ. Nguyễn Khải cũng là người có nhiều luận án đại học, cao học, luận văn thạc sĩ, luận án tiến sĩ. Đặc biệt là tiểu thuyết của ông, thời gian càng trôi qua, chúng càng thu hút được sự chú ý của độc giả từ mọi tầng lớp, phân tích mọi ngóc ngách và nhìn thấy bóng dáng nhà văn Nguyễn Khải một cách toàn diện hơn. Ông là một trong những cây bút hàng đầu của chính luận cách mạng Việt Nam.

Nhà văn Nguyễn Khải có đáng được các cấp có thẩm quyền quan tâm đề xuất đặt tên đường, tên phố mà đến nay vẫn chưa thấy? Trong võ, các văn nhân, thi nhân được đặt tên đường, tên phố, tên trường. Đó là: thanh khiết, nguyễn thi, phụng quân, vũ cao, xuân thiều… sao mình chưa thấy tên nguyễn khai nhỉ? Âu cũng là một thiệt thòi cho những nhà văn sớm đoạt Giải thưởng Hồ Chí Minh.

Nhưng cuộc sống luôn có lý do của nó. Có lẽ một người nhạy cảm như Ruan Kai chắc chắn sẽ hiểu điều này. Cũng như bản thân ông, từng thẳng thắn nói về mặt sáng tác: “…tôi không có cái riêng, không có quyền tự do lựa chọn”. . Ai cũng hài lòng với những gì mình có, hài lòng với những gì mình có, tôi có nên nói tôi không? Vậy tôi muốn gì, tôi muốn đi đâu, tôi muốn xây dựng hay phá hủy? Tôi không thể tự trả lời những gì tôi muốn – cũng bởi vì tôi lớn hơn và tôi không nhìn mọi thứ rõ ràng như khi tôi còn trẻ. Vì vậy, hãy tự nhủ, nếu bạn không nhìn rõ, đừng viết bằng bút. Sự thận trọng này đã trở thành một thói quen đối với tôi. Tôi đến từ thời đại đó. Tôi có nhiều thời gian, nhưng tôi cũng có nhiều thời gian để lấy đi, được và mất đều công bằng. “

Ôi Kai Nguyễn! Những người lớn tuổi trong làng văn luôn công bằng với văn chương và chính họ. Những năm tháng gian khổ, tang thương đã làm cho thế hệ chúng tôi nhớ về ông ngày càng sâu đậm.

Nguồn: https://dybedu.com.vn
Danh mục: Tin tức & sự kiện

Kiểm tra tiếng Anh trực tuyến

Bạn đã biết trình độ tiếng Anh hiện tại của mình chưa?
Bắt đầu làm bài kiểm tra

Nhận tư vấn lộ trình từ ACET

Hãy để lại thông tin, tư vấn viên của ACET sẽ liên lạc với bạn trong thời gian sớm nhất.